Chủ Nhật, 19 tháng 4, 2026

Câu chuyện về một bác sĩ quân y VNCH được quân Bắc Việt ngưỡng mộ

 



Bác sĩ LÊ NGỌC DŨNG

(dân Đà Nẵng không ai không biết ông bác sĩ này.
Copy of Facebook Chieu Nguyen
Bài viết dưới đây của một bác sĩ Mỹ về ông bác sĩ Dũng. Thật ra, trong chiến tranh, các bác sĩ của VNCH hay của Mỹ,... vẫn cứu chữa tù binh Bắc Việt trong điều kiện và khả năng của họ, theo đúng mục đích của y khoa.)
Câu chuyện về một bác sĩ quân y VNCH được quân Bắc Việt ngưỡng mộ
Chuyện kỳ lạ xảy ra trong một trại tù cải tạo các cựu quân nhân VNCH, sau 1975, là nhiều lính Bắc Việt đã cùng nhau đồng loạt ký thỉnh nguyện thư, yêu cầu các cấp có thẩm quyền cho một người tù cải tạo VNCH được ra khỏi tù. Bởi vì người tù cải tạo này chính là một bác sĩ quân y đã tận tình cứu chữa khi họ bị thương, khi họ bị bắt đưa về bệnh viện quân y điều trị.
Đó là chuyện về bác sĩ Lê Ngọc Dũng, một bác sĩ giỏi có tiếng về lĩnh vực Ngoại – thần kinh. Bản tính ông vốn khiêm nhường, không bao giờ muốn ai nhắc đến mình như ông từng nói với tác giả dịch bài: “Thôi hãy để gió cuốn đi anh. Tất cả rồi cũng trở về cát bụi” hay như những câu thơ mà ông rất tâm đắc.
Vào tháng 11-1995, lần thứ sáu tôi trở lại thăm Việt Nam kể từ cuộc chiến tranh. Tôi là một thành viên của đội phẫu thuật tham gia tổ chức quốc tế Phẫu thuật Nụ Cười. Mục đích của tổ chức này là giải phẫu tạo hình, tái tạo cho trẻ em và thiếu niên bị hở môi, hở hàm ếch, các di chứng sẹo bỏng. Chúng tôi làm việc ở Bệnh viện Đa khoa Đà Nẵng, nơi mà tôi đã có cơ hội viếng thăm người bạn của mình: Lê Ngọc Dũng MD , bác sĩ trưởng khoa ngoại – thần kinh, phó Giám đốc BV Đa khoa Đà Nẵng. Đây là câu chuyện về vị bác sĩ đặc biệt đã gây cho tôi nguồn cảm hứng để viết về anh.
Tôi đã phục vụ ở Bệnh viện Dã chiến Hải quân US với chức vụ Trưởng gây mê trong cuộc chiến năm 1968. Tôi đã từng triển khai một đội tăng cường từ căn cứ Pendleton suốt cuộc chiến Tết Mậu Thân 1968. Đội của tôi đã nhập vào đoàn tình nguyện Thủy quân 27 và đến VN sau 48 giờ được thông báo. Chúng tôi đáp xuống phi trường dã chiến Đà Nẵng, nơi mà tôi trở lại sau đó trong nhiệm vụ của tổ chức Phẫu thuật Nụ cười.
Vào năm 1991, tôi trở lại Việt Nam với vai trò là thành viên đội phẫu thuật đi tiền trạm cho một công việc ở Huế. Chúng tôi đến Hà Nội theo một thỏa thuận của cộng đồng quốc tế và được đón tiếp tại trụ sở chính của đảng. Chúng tôi đã họp với giáo sư Nguyễn Huy Phan, chuyên gia cao cấp về giải phẫu tạo hình ở Việt Nam, một thiếu tướng quân đội. Đó là một người đàn ông lịch thiệp, cuốn hút và là một chuyên gia cao cấp nổi tiếng. Ông đã đón tiếp chúng tối rất nhiệt tình. Chúng tôi ăn tối với ông ấy ở một nhà hàng đặc sản. Chúng tôi đã trao đổi nhiều giờ với ông ấy và các nhân viên cũng như các bác sĩ nội trú. Tôi chắc chắn rằng đó là một trải nghiệm tuyệt vời nhất khi những ký ức chiến tranh vẫn còn lưu giữ trong lòng mình.
Chúng tôi bay tới Đà Nẵng ngày hôm sau, hạ cánh ở một phi trường thân quen vắng vẻ. Tôi không thể diễn tả đầy đủ những cảm xúc đan xen lẫn lộn đang trỗi lên trong lòng tôi lúc đi ra khỏi chiếc máy bay VN Airlines. Chúng tôi đã được tiếp đón bởi Giám đốc Bệnh viện Đà Nẵng cùng với các nhân viên của ông ấy, trong đó có nhân vật chính của câu chuyện nầy: Bác sĩ LÊ NGỌC DŨNG.
Đón chúng tôi ở sân bay còn có một thầy thuốc khác, Bác sĩ Khôi, người có mối liên quan trong câu chuyện thực nhiều cảm xúc nầy. Những danh thắng quen thuộc: Sơn Trà, Non Nước..và những nhà vòm cong.. . vẫn còn rải rác đã gợi lên những cảm xúc rối bời trong tôi. Chuyến viếng thăm đi dọc bãi biển, sau đó đi ngang qua những căn cứ nơi đóng trạm của Bệnh viện Hải quân dã chiến ở Đà Nẵng trước đây, nơi tôi đã nhiều lần viếng thăm năm 1968.
Chúng tôi đã đi theo quốc lộ 1 đến Huế, cố đô cũng là cung điện hoàng gia. Đường quốc lộ nầy, suốt thời kỳ chiến tranh là một cung đường nguy hiểm, những đoàn công voa thường xuyên bị tập kích khi đi qua đây. Giờ đây nó là một cung đường đẹp ngây ngất, chúng tôi đã thưởng ngoạn cảnh đẹp của nó mà không lo lắng gì cả.
Ở Huế, chúng tôi đã họp với ông giám đốc Bệnh viện Trung ương Huế phối hợp với trường Đại học Y Huế, Bác sĩ Thế, người đàn ông với dáng vóc khiêm tốn nhưng tài năng và danh tiếng vượt trội. Dưới sự giám sát và lãnh đạo của ông ấy, chúng tôi đã quay lại với một công việc mỹ mãn vào tháng 11 sau đó, và có cơ hội khám phá thành phố lịch sử và đẹp đẽ nầy.
Trong tất cả những con người tài năng và tuyệt vời mà tôi đã gặp ở Việt Nam, có một người rất đặc biệt để nhớ mãi đó là bác sĩ Lê Ngọc Dũng. Bác sĩ Dũng sinh 1941 tại Đà Nẵng. Anh ấy tốt nghiệp Đại học Y khoa Sài Gòn năm 1966, sau đó nghiên cứu về giải phẫu tổng quát từ 1966÷1968.
Anh ấy tham gia vào Quân lực Nam Việt Nam trong năm 1966. Khi làm việc với vai trò bác sĩ ngoại tổng quát tại bệnh viện quân đội Đà Nẵng (Tổng Y viện Duy Tân- ND), anh đã quan tâm đến vấn đề giải phẫu thần kinh bởi vì không có một bác sĩ ngoại thần kinh nào là người Việt ở bệnh viện quân đội. Họ phải cần tới sự giúp đỡ của các bác sĩ ngoại – thần kinh Hải quân Hoa kỳ.
Bác sĩ Dũng đã trở thành bạn bè với các bác sĩ ngoại – thần kinh Hải quân Hoa kỳ bởi khát vọng và kỹ năng tuyệt vời của anh ấy. Anh ấy đã được dạy về kỹ thuật giải phẫu thần kinh. Bác sĩ Nicholas Kitrinos (đã bị bệnh), bác sĩ Sidney Tolchin và bác sĩ Victor Schorn cũng nhiều người khác đã lãnh trách nhiệm đào tạo cho anh ấy. Anh ấy đã làm việc dưới sự giám sát của họ cả ở bệnh viện Việt Nam và Trạm Y tế Hải quân Hoa kỳ. Nhờ sự huấn luyện nầy anh đã trở thành một thầy thuốc duy nhất ở Việt Nam chuyên về giải phẫu thần kinh.
Anh ấy luôn cảm kích và tri ân các bác sĩ giải phẫu của chúng tôi. Khi tôi gặp anh ấy lần đầu năm 1991, anh đã nhờ gửi lời cám ơn chân thành tới bác sĩ Kitrinos, nhưng .. lạy Chúa, ông ta vừa mới qua đời.
Trong thời gian được huấn luyện bởi các bác sĩ phẫu thuật Hải quân Hoa Kỳ, anh đã gặp nhiều tù binh bộ đội Bắc Việt bị thương ở đây đang được cứu chữa. Chúng tôi được yêu cầu phải làm việc với sự nhân đạo và phi quân sự. Chính nhờ việc phục vụ tận tâm và cứu giúp không phân biệt địch – ta đối với các tù nhân Bắc Việt Nam đã giúp bác sĩ Lê Ngọc Dũng bớt khó khăn sau nầy.
Vào tháng 3/1975 khi cuộc chiến đã kết thúc, anh bị đưa đến trại cải tạo bởi phe chiến thắng Bắc Việt. Dù là một chuyên gia ngoại thần kinh duy nhất của tỉnh (Quảng Nam – Đà Nẵng), anh cũng không tránh được việc nầy.
Anh ấy được nhập đội cùng với khoảng 4000 đến 6000 người mà công việc của họ là giải phóng đường sắt, rà gỡ bom mìn đã từng được cài đặt bởi cả 2 phía. Những người cùng làm đã che chở anh ấy và nói rằng: “Anh cứu giúp chúng tôi nếu chúng tôi gặp xui xẻo, hãy để chúng tôi làm và gỡ mìn tốt hơn là anh làm”. Thật kỳ diệu, một số trường hợp bị thương nghiêm trọng đã được bác sĩ Dũng xử lý trong các điều kiện thô sơ nhất.
Trong lúc nầy, một số tù binh Bắc Việt được cứu bởi bác sĩ Dũng trong thời gian ở bệnh viện quân y, khi nghe về hoàn cảnh bi đát của anh, họ đã ký thỉnh nguyện thư yêu cầu thả anh ra. Thỉnh nguyện thư được khởi thảo bởi một thầy thuốc từng là tù binh và được bác sĩ Dũng chữa lành vết thương ở chân, sau đó được trao trả về phía bắc năm 1972 trong lần trao đổi tù binh. Đó chính là bác sĩ Khôi, hiện là phó Giám đốc bệnh viện Trung ương Huế. Thỉnh nguyện thư đã phải mất 18 tháng để được cấp có thẩm quyền chấp nhận.
Năm 1992, BS Lê Ngọc Dũng có học bổng một năm về tập huấn phẫu thuật thần kinh ở trung tâm Perpignon (Pháp) nhằm hoàn chỉnh chương trình đào tạo chuyên sâu về lĩnh vực này. Người đàn ông đặc biệt nầy cũng có cậu con trai tốt nghiệp trường Y Huế và đã được dạy về phẫu thuật thần kinh mà thầy giáo chính là ba cậu ấy. Cậu ta cũng có một cơ hội học bổng một năm cho nghiên cứu phẩu thuật thần kinh ở Pháp và bây giờ là bác sĩ ngoại thần kinh thứ 2 ở bệnh viện Đa khoa Đà Nẵng.
Bác sĩ Dũng đã ở lại Việt Nam để phục vụ đồng bào mình. Anh đã làm việc với những điều kiện lạc hậu cùng cực trong hoàn cảnh khó khăn của đất nước nầy. Bất chấp tất cả những trở ngại, anh đã phục vụ với tinh thần làm việc chăm chỉ, chuyên nghiệp , năng động, linh hoạt, vui vẻ, tự nguyện, niềm nở trong một phong cách tuyệt vời và với sự kiên nhẫn tận tụy tràn đầy nhiệt huyết.
Tôi thán phục người Việt Nam và ngưỡng mộ kỹ năng sinh tồn của họ. Anh Lê Ngọc Dũng đã nói với tôi “Thực hành phẫu thuật thần kinh ở Bệnh viện Đà Nẵng giống như vượt qua Thái bình Dương bằng thuyền nan !”
Tôi ngồi với người bạn của tôi từ miền đất xa xôi nầy. Việt Nam đã trở thành một dấu ấn lớn trong đời tôi. Chúng tôi chuyện trò với nhau về nhiều thứ như những điều không thực đã và đang diễn ra!
Vượt ra ngoài những bất đồng của cuộc chiến với nhiều vết thương chìm, nổi.. chưa lành, chúng ta có thể thu nhận bài học từ sự chia sẻ hết lòng những kiến thức, kỹ năng để rồi cảm nhận một cách chân thành sâu sắc rằng lấy yêu thương xóa nhòa thù hận.
Một câu chuyện thú vị về nhân đạo quốc tế đã vượt qua nhiều rào cản. Các rào cản được dựng lên bởi các chính phủ, các bên tham chiến và khó khăn về kinh tế không thể làm lu mờ những đòi hỏi chính đáng của sự hợp tác thú vị nầy.
Tôi thấy mình nhỏ bé trước BS Lê Ngọc Dũng và khâm phục những thành tựu vượt qua khó khăn của anh ấy.
Nguồn :
Nguyên tựa gốc là: The story of Le Ngoc Dung, MD
Người viết: Clyde W.Jones, MD
Người dịch: Lê Tịnh Xuân
Ảnh bác sĩ Dũng thời trẻ và cách đây hơn 10 năm.

Câu chuyện về BS Lê Ngọc Dũng

Vào tháng 11-1995, lần thứ sáu tôi trở lại thăm Việt Nam kể từ cuộc chiến tranh. Tôi là một thành viên của đội phẫu thuật tham gia tổ chức quốc tế Phẫu thuật Nụ Cười. Mục đích của tổ chức này là giải phẫu tạo hình, tái tạo cho trẻ em và thiếu niên bị hở môi, hở hàm ếch, các di chứng sẹo bỏng. Chúng tôi làm việc ở Bệnh viện Đa khoa Đà Nẵng, nơi mà tôi đã có cơ hội viếng thăm người bạn của mình: Lê Ngọc Dũng MD , bác sĩ trưởng khoa ngoại – thần kinh, phó Giám đốc BV Đa khoa Đà Nẵng. Đây là câu chuyện về vị bác sĩ đặc biệt đã gây cho tôi nguồn cảm hứng để viết về anh.

Clyde W.Jones, MD

BS Le Ngoc Dung

Tôi đã phục vụ ở Bệnh viện Dã chiến Hải quân US với chức vụ Trưởng gây mê trong cuộc chiến năm 1968. Tôi đã từng triển khai một đội tăng cường từ căn cứ Pendleton suốt cuộc chiến Tết Mậu Thân 1968. Đội của tôi đã nhập vào đoàn tình nguyện Thủy quân 27 và đến VN sau 48 giờ được thông báo. Chúng tôi đáp xuống phi trường dã chiến Đà Nẵng, nơi mà tôi trở lại sau đó trong nhiệm vụ của tổ chức Phẫu thuật Nụ cười.

Vào năm 1991, tôi trở lại Việt Nam với vai trò là thành viên đội phẫu thuật đi tiền trạm cho một công việc ở Huế. Chúng tôi đến Hà Nội theo một thỏa thuận của cộng đồng quốc tế và được đón tiếp tại trụ sở chính của đảng. Chúng tôi đã họp với giáo sư Nguyễn Huy Phan, chuyên gia cao cấp về giải phẫu tạo hình ở Việt Nam, một thiếu tướng quân đội. Đó là một người đàn ông lịch thiệp, cuốn hút và là một chuyên gia cao cấp nổi tiếng. Ông đã đón tiếp chúng tối rất nhiệt tình. Chúng tôi ăn tối với ông ấy ở một nhà hàng đặc sản. Chúng tôi đã trao đổi nhiều giờ với ông ấy và các nhân viên cũng như các bác sĩ nội trú. Tôi chắc chắn rằng đó là một trải nghiệm tuyệt vời nhất khi những ký ức chiến tranh vẫn còn lưu giữ trong lòng mình.

Chúng tôi bay tới Đà Nẵng ngày hôm sau, hạ cánh ở một phi trường thân quen vắng vẻ. Tôi không thể diễn tả đầy đủ những cảm xúc đan xen lẫn lộn đang trỗi lên trong lòng tôi lúc đi ra khỏi chiếc máy bay VN Airlines. Chúng tôi đã được tiếp đón bởi Giám đốc Bệnh viện Đà Nẵng cùng với các nhân viên của ông ấy, trong đó có nhân vật chính của câu chuyện nầy: Bác sĩ LÊ NGỌC DŨNG.

Đón chúng tôi ở sân bay còn có một thầy thuốc khác, Bác sĩ Khôi, người có mối liên quan trong câu chuyện thực nhiều cảm xúc nầy. Những danh thắng quen thuộc: Sơn Trà, Non Nước… và những nhà vòm cong… vẫn còn rải rác đã gợi lên những cảm xúc rối bời trong tôi. Chuyến viếng thăm đi dọc bãi biển, sau đó đi ngang qua những căn cứ nơi đóng trạm của Bệnh viện Hải quân dã chiến ở Đà Nẵng trước đây, nơi tôi đã nhiều lần viếng thăm năm 1968.

Chúng tôi đã đi theo quốc lộ 1 đến Huế, cố đô cũng là cung điện hoàng gia. Đường quốc lộ nầy, suốt thời kỳ chiến tranh là một cung đường nguy hiểm, những đoàn công voa thường xuyên bị tập kích khi đi qua đây. Giờ đây nó là một cung đường đẹp ngây ngất, chúng tôi đã thưởng ngoạn cảnh đẹp của nó mà không lo lắng gì cả.

Ở Huế, chúng tôi đã họp với ông giám đốc Bệnh viện Trung ương Huế phối hợp với trường Đại học Y Huế, Bác sĩ Thế, người đàn ông với dáng vóc khiêm tốn nhưng tài năng và danh tiếng vượt trội. Dưới sự giám sát và lãnh đạo của ông ấy, chúng tôi đã quay lại với một công việc mỹ mãn vào tháng 11 sau đó, và có cơ hội khám phá thành phố lịch sử và đẹp đẽ nầy.

Trong tất cả những con người tài năng và tuyệt vời mà tôi đã gặp ở Việt Nam, có một người rất đặc biệt để nhớ mãi đó là bác sĩ Lê Ngọc Dũng. Bác sĩ Dũng sinh 1941 tại Đà Nẵng. Anh ấy tốt nghiệp Đại học Y khoa Sài Gòn năm 1966, sau đó nghiên cứu về giải phẫu tổng quát từ 1966-1968.

Anh ấy tham gia vào Quân lực Nam Việt Nam trong năm 1966. Khi làm việc với vai trò bác sĩ ngoại tổng quát tại bệnh viện quân đội Đà Nẵng (Tổng Y viện Duy Tân- ND), anh đã quan tâm đến vấn đề giải phẫu thần kinh bởi vì không có một bác sĩ ngoại thần kinh nào là người Việt ở bệnh viện quân đội. Họ phải cần tới sự giúp đỡ của các bác sĩ ngoại – thần kinh Hải quân Hoa kỳ.

Bác sĩ Dũng đã trở thành bạn bè với các bác sĩ ngoại – thần kinh Hải quân Hoa kỳ bởi khát vọng và kỹ năng tuyệt vời của anh ấy. Anh ấy đã được dạy về kỹ thuật giải phẫu thần kinh. Bác sĩ Nicholas Kitrinos (đã bị bệnh), bác sĩ Sidney Tolchin và bác sĩ Victor Schorn cũng nhiều người khác đã lãnh trách nhiệm đào tạo cho anh ấy. Anh ấy đã làm việc dưới sự giám sát của họ cả ở bệnh viện Việt Nam và Trạm Y tế Hải quân Hoa kỳ. Nhờ sự huấn luyện nầy anh đã trở thành một thầy thuốc duy nhất ở Việt Nam chuyên về giải phẫu thần kinh.

Anh ấy luôn cảm kích và tri ân các bác sĩ giải phẫu của chúng tôi. Khi tôi gặp anh ấy lần đầu năm 1991, anh đã nhờ gửi lời cám ơn chân thành tới bác sĩ Kitrinos, nhưng .. lạy Chúa, ông ta vừa mới qua đời.

Trong thời gian được huấn luyện bởi các bác sĩ phẫu thuật Hải quân Hoa Kỳ, anh đã gặp nhiều tù binh bộ đội Bắc Việt bị thương ở đây đang được cứu chữa. Chúng tôi được yêu cầu phải làm việc với sự nhân đạo và phi quân sự. Chính nhờ việc phục vụ tận tâm và cứu giúp không phân biệt địch – ta đối với các tù nhân Bắc Việt Nam đã giúp bác sĩ Lê Ngọc Dũng bớt khó khăn sau nầy.

Vào tháng 3/1975 khi cuộc chiến đã kết thúc, anh bị đưa đến trại cải tạo bởi phe chiến thắng Bắc Việt. Dù là một chuyên gia ngoại thần kinh duy nhất của tỉnh (Quảng Nam – Đà Nẵng), anh cũng không tránh được việc nầy.

Anh ấy được nhập đội cùng với khoảng 4000 đến 6000 người mà công việc của họ là giải phóng đường sắt, rà gỡ bom mìn đã từng được cài đặt bởi cả 2 phía. Những người cùng làm đã che chở anh ấy và nói rằng: “Anh cứu giúp chúng tôi nếu chúng tôi gặp xui xẻo, hãy để chúng tôi làm và gỡ mìn tốt hơn là anh làm”. Thật kỳ diệu, một số trường hợp bị thương nghiêm trọng đã được bác sĩ Dũng xử lý trong các điều kiện thô sơ nhất.

Trong lúc nầy, một số tù binh Bắc Việt được cứu bởi bác sĩ Dũng trong thời gian ở bệnh viện quân y, khi nghe về hoàn cảnh bi đát của anh, họ đã ký thỉnh nguyện thư yêu cầu thả anh ra. Thỉnh nguyện thư được khởi thảo bởi một thầy thuốc từng là tù binh và được bác sĩ Dũng chữa lành vết thương ở chân, sau đó được trao trả về phía bắc năm 1972 trong lần trao đổi tù binh. Đó chính là bác sĩ Khôi, hiện là phó Giám đốc bệnh viện Trung ương Huế. Thỉnh nguyện thư đã phải mất 18 tháng để được cấp có thẩm quyền chấp nhận.

Năm 1992, BS Lê Ngọc Dũng có học bổng một năm về tập huấn phẫu thuật thần kinh ở trung tâm Perpignon (Pháp) nhằm hoàn chỉnh chương trình đào tạo chuyên sâu về lĩnh vực này. Người đàn ông đặc biệt nầy cũng có cậu con trai tốt nghiệp trường Y Huế và đã được dạy về phẫu thuật thần kinh mà thầy giáo chính là ba cậu ấy. Cậu ta cũng có một cơ hội học bổng một năm cho nghiên cứu phẩu thuật thần kinh ở Pháp và bây giờ là bác sĩ ngoại thần kinh thứ 2 ở bệnh viện Đa khoa Đà Nẵng.

Bác sĩ Dũng đã ở lại Việt Nam để phục vụ đồng bào mình. Anh đã làm việc với những điều kiện lạc hậu cùng cực trong hoàn cảnh khó khăn của đất nước nầy. Bất chấp tất cả những trở ngại, anh đã phục vụ với tinh thần làm việc chăm chỉ, chuyên nghiệp , năng động, linh hoạt, vui vẻ, tự nguyện, niềm nở trong một phong cách tuyệt vời và với sự kiên nhẫn tận tụy tràn đầy nhiệt huyết.

Tôi thán phục người Việt Nam và ngưỡng mộ kỹ năng sinh tồn của họ. Anh Lê Ngọc Dũng đã nói với tôi “Thực hành phẫu thuật thần kinh ở Bệnh viện Đà Nẵng giống như vượt qua Thái bình Dương bằng thuyền nan !”

Tôi ngồi với người bạn của tôi từ miền đất xa xôi nầy. Việt Nam đã trở thành một dấu ấn lớn trong đời tôi. Chúng tôi chuyện trò với nhau về nhiều thứ như những điều không thực đã và đang diễn ra!

Vượt ra ngoài những bất đồng của cuộc chiến với nhiều vết thương chìm, nổi… chưa lành, chúng ta có thể thu nhận bài học từ sự chia sẻ hết lòng những kiến thức, kỹ năng để rồi cảm nhận một cách chân thành sâu sắc rằng lấy yêu thương xóa nhòa thù hận.

Một câu chuyện thú vị về nhân đạo quốc tế đã vượt qua nhiều rào cản. Các rào cản được dựng lên bởi các chính phủ, các bên tham chiến và khó khăn về kinh tế không thể làm lu mờ những đòi hỏi chính đáng của sự hợp tác thú vị nầy.

Tôi thấy mình nhỏ bé trước BS Lê Ngọc Dũng và khâm phục những thành tựu vượt qua khó khăn của anh ấy.

Clyde W.Jones, MD ( dịch: Lê Tịnh Xuân)

Nguyên tựa gốc là: The story of Le Ngoc Dung, MD

Nguồn: http://saigonnhonews.com/cau-chuyen-ve-bac-si-quan-y-vnch-duoc-quan-bac-viet-nguong-mo/

https://youtu.be/fYBGfaVzhcM?si=GRk4fvZ2yX5mqD1_

Thứ Sáu, 17 tháng 4, 2026

Họp mặt BS Chương-Phương và các bạn Saigonmed73 tại Sài Gòn

 









Các bạn đồng khoá đến dự bữa tiệc khoản đãi do  bs. Chương/Phương tổ chức ngày 14/4/2026 tại Saigon.
Regards,
TMT

Rất vui thấy các bạn ít xuất hiện như chị Thanh Lèo, chú Dũng Vẫu, Thắng Nghé tái xuất hiện. Càng vui thấy mọi người vui tươi mạnh khỏe. Thấy có Châu Hữu Hầu lớp 74? Không nhìn ra một ông to con bên bìa trái. Ai vậy?
CL

Dyf
Thấy co bạn TR ơ sư 21 va bv Chuong Thiện va bạn ở Châu Đốc ma khg có TR tham dư tiệc o Nha Hàng Hoang Tâm để chào đón PC vây ta.
Do Trong Hung

Châu hữu Hầu 75 quân y hd21 , nhảy dù , hiện tại làm giám đốc Bv tư châu đốc , khi về thăm quê nhà ở kinh Vĩnh tế , có ghé gặp 1 lần.  
Nguyen Anh Tuan



Thứ Hai, 6 tháng 4, 2026

Tin vui và thông tin thăm hỏi bạn Phó Đức Mẫn

 


Chào các bạn lớp SaigonMed 73,

Sáng nay tôi có ghé thăm bạn Phó Đức Mẫn tại nhà và có mấy tin vui muốn chia sẻ ngay để anh em mình cùng mừng.

Dù đang phải đối mặt với căn bệnh ung thư trực tràng giai đoạn 3 ở cái tuổi ngấp nghé 80, nhưng tinh thần và lộ trình điều trị của Mẫn tiến triển cực kỳ khả quan. Mẫn đã qua đợt đại phẫu, hiện đang đặt hậu môn nhân tạo bên bụng phải để bảo vệ miệng nối. Đáng mừng là chỉ còn đúng một tuần nữa là bạn kết thúc đợt hóa trị bổ trợ dạng uống. Đợi cơ thể hồi phục ổn định thêm một thời gian, các bác sĩ sẽ cho đóng hậu môn nhân tạo để bạn sinh hoạt bình thường trở lại.

Có một chi tiết rất ấm lòng là trong suốt thời gian điều trị tại Bệnh viện Ung Bướu, nơi Mẫn từng làm Phó Giám đốc, các anh em bác sĩ đàn em và học trò đã cực kỳ tận tình chăm sóc. Chính cái nghĩa tình của thế hệ sau dành cho lớp đàn anh chúng mình đã góp phần rất lớn giúp Mẫn hồi phục nhanh đến vậy.

Lúc tôi ở đó, tôi có nối máy Viber trực tiếp sang Mỹ để Mẫn gặp bạn Lý Vĩnh Minh. Nhìn hai bạn hàn huyên qua màn hình, thực sự rất xúc động. Mẫn vẫn khí thế lắm, còn hào hứng hẹn với Minh là: "Sau khi đóng hậu môn xong, anh em mình nhất định phải gặp nhau làm một chầu nhậu, bia hay rượu mạnh gì cũng được, cho thật đã đời!"

Thấy bạn mình ở tuổi này mà diện mạo vẫn hồng hào, lạc quan và còn đòi đi "nhậu" như thế, tôi tin ngày anh em mình ngồi lại đông đủ không còn xa nữa.

  • Địa chỉ: Chung cư Central Plaza, số 91 Phạm Văn Hai, Tân Bình.

  • Liên lạc: Mẫn hiện tại ít nghe điện thoại nên nếu gọi không được thì các bạn đừng quá lo lắng.

  • Cách vào: Các bạn cứ đến chung cư hỏi bộ phận bảo vệ, các anh ở đây rất nhiệt tình, họ sẽ hướng dẫn đường lên tận căn hộ của Mẫn.

Chúc các bạn lớp mình luôn giữ được sức khỏe và tình bạn bền bỉ như thế này.

Thân ái,

Đinh Văn Khai

TB: Xin đính kèm tấm hình (chụp lại màn hình lúc bạn Minh và bạn Mẫn đang nói chuyện qua Viber), do bạn Minh vừa mới gửi.


Anh Khai Thân mến,
Tôi cảm ơn anh đã cho biết thông tin về sức khỏe của anh Mẫn.
Tôi sẽ đến thăm anh ấy .
Thân ái,
Thanh

Chúc bác Mẩn phục hồi thật nhanh để cùng đi nhậu với anh em.
 VZ

Cám ơn Khai đã cho tin tức về Mẫn.Cầu chúc cho Mẫn mau hết bệnh và được nhiều sức khỏe
Nguyen Dinh Hai

Cám ơn bác Khai đưa tin 
Rất mừng cho bạn ta đang trên đường hồi phục 
Và vẫn rất lạc quan 
Chúc bác vạn sự tốt lành 
HT 

Chúc Mẫn người tôi kính mến ,mau được bình phục. 
LDC

Anh Mẫn thân mến,
Được anh ĐV Khai cho biết tin anh vừa trải qua cuộc giải phẫu và đã bắt đầu liệu trình hóa trị cho ung thư ruột già, tôi thật sự rất xúc động và quan tâm đến tình trạng sức khỏe của anh.
Xin gửi đến anh lời chúc mau chóng bình phục, với tinh thần lạc quan, nghị lực bền bỉ vốn là phẩm chất quen thuộc nơi anh, cùng sự chăm sóc tận tâm của các đồng nghiệp bác sĩ và những thế hệ bác sĩ trẻ từng được anh dìu dắt.
Anh luôn xứng đáng với sự kính trọng và quý mến của tất cả mọi người — không chỉ bởi chuyên môn, mà còn bởi tấm lòng và nhân cách của một người thầy, người anh trong nghề.
Tôi hy vọng sẽ sớm được gặp lại anh trong một dịp gần nhất.
Mến chúc anh phục hồi nhanh chóng và vững vàng từng ngày.
Trung M. Tran

Cảm ơn Khai rất nhiều đã đến thăm Mẫn và cho biết tin tức. 
 Tháng trước nhỏ có hỏi thăm  Mẫn , nay được tin sức khỏe và tinh thần của Bạn mình rất tốt thì rất vui!
 Chúc Mẫn mau bình phục, khoẻ lại để tiếp tục họp mặt với Bạn Bè , nhậu cho đã , thơ mới say!
HNt 

Chúc mừng bác Mẫn đã vượt qua được giai đoạn khó khăn. Chúc bác tiếp tục hồi phục và sẽ bình phục hoàn toàn.
LVThu 

Chúc mừng bác Mẫn đã hồi phục
Mong có dịp gặp lại bạn hiền
LC

Chúc bác Man mau phục hồi sức khỏe và lòng yêu đời.Mong sớm có dịp gặp lại bác uống ly rượu mừng 
Liên & Mai

Khai Ngố có email địa chỉ đúng của Khinh Đao Cuồng Sĩ PDM không? Xin cho tụi này vì cả tui và ông Lái Cua đều có vấn đề khi email liên lạc với PDM.
Cầu nguyện cho bạn Mẫn hoàn toàn bình phục.
CL
(Reply email riêng xong)


Cảm ơn Khai 
Thỉnh thoảng tui có coi you tube của Khai
Loc Tran

DYF,
Than gui Anh / BS Pho Duc Man, 
Xin gui loi tham hoi, chuc phuc  binh an den Anh/BS Pho Duc Man
sau giai phau..
"" BS Man , mot nhan vat tai hoa voi doi ban tay vang, la niem hanh 
dien cua YKSG 66-73 , mot nguoi thay thuoc co tam huyet va guong
 mau da vuot  qua bao kho khan...de huong dan cac sinh vien 
va dieu tri cham soc that  tot cho cac benh nhan ...."
😃💐🌄🌅
Dam @ Australia

Chúc ông Mẫn một ngày sinh nhật vui vẻ, với mọi điều tốt lành và sớm trở lại sinh hoạt bình thường (không đầy 2 tuần nữa thôi).
Nghĩa 

Happy BD. Khinh Đao Cuồng Sĩ xin lên tiếng cho diễn đàn biết.
CL

Mẫn lúc này không đọc email. Tôi đã liên lạc được với Mẫn qua điện thoại và đã chuyển email của CL qua text messaging. Tôi sẽ chuyển tất cả lời thăm hỏi của các bạn muốn gửi đến Mẫn. Mẫn ngồi nhà cũng buồn nên một lời thăm của bạn chắc sẽ mang đến một niềm vui.
Tôi phục tính lạc quan của Mẫn. Chỉ than “thiếu bia” vì thiếu bạn cùng uống.
Nghĩa

Chúc Mẩn một ngày Sinh Nhật thật vui vẽ và mau chóng bình phục.
NQĐức

Tối hôm qua tôi chiêm bao thấy về VN chơi gặp hết các bạn  Y Khoa lớp mình trong. một khu vườn nhà thương 
Tôi hug hết tất cả các bạn và khóc vì không biết đến bao giờ mới có dịp gặp lại ở tuổi này 
Nhưng người tôi hug lâu nhất và khóc nhiều nhất là với anh Mẫn 
Anh và tôi đều khóc .Không biết sao độ này tôi trở nên rất emotional ,hở chút t là khóc .
Nhưng vui nhất là thấy anh Mẫn vẫn tráng kiện , đẹp trai như ngày nào …
Tôi nhớ nhiều năm trước lúc về VN anh hay tặng tôi sách và rủ tôi đi nghe Nhạc sĩ N A Chính đàn piano.Cos lần đi nghe nhạc ở Cafe vườn , xí xọn bận dress sáng hôm sau về mới thấy bị muỗi cắn mấy chục vết !
Lần anh qua Mỹ đầu tiên ở nhà anh Ngà ,anh còn ngâm thơ cho tôi nghe và tặng tôi một tập thơ Kiều nhỏ xíu anh bỏ trong túi , đến giờ này tôi vẫn còn giữ lâu lâu lấy ra đọc.
Anh Mẫn lúc nào cũng thật tốt với tôi .Những kỷ niệm này không bao giờ tôi quên được .Còn nhớ lần tôi và Nguyên đến thăm anh tại tư gia của anh chị .
Anh Mẫn là người có tài  và  có lòng ,nhất là suốt cuộc đời lo cho bệnh nhân, đã cứu giúp không biết bao nhiêu người .Tôi mong mọi khó khăn sẽ trôi qua và anh sẽ có những ngày bình an , hạnh phúc trước mặt ,để còn tiếp tục uống bia với bạn bè.Hứa chắc nếu có dịp về VN lần tới ,sẽ ngồi uống với anh Mẫn một chai nhé!
Như Hồng

Thứ Bảy, 4 tháng 4, 2026

Kết nối thân hữu – Hướng tới Kỷ niệm 100 năm Petrus Ký – Lê Hồng Phong

https://www.facebook.com/100PKLHP  


BANG B NGOC <bangniem@gmail.com>, CHI HUNG BUI <hung.bch@gmail.com>, DUY N H KHANH <dieuduongthanhda@yahoo.com.vn>, DUNG N MINH <nmdung@hotmail.com>, GIOI N VAN <GioiNguyen170245@yahoo.com>, HUNG TRAN <dieu.hung@yahoo.com.vn>, KHAI Đ VAN <bskhai.1@gmail.com>, nguyenkiem1947@gmail.com, ly vinh minh <lyvinh.minh@gmail.com>, MAN P P DUC <cuongsikhinhdaopdm@gmail.com>, NHI L DIỀN <lediennhi@yahoo.com>, PHO MAN <ducmanp0860@gmail.com>, PHO MAN <ducmanp0860@gmail.com>, PHÙNG N NGOC <nguyenngocphungmat07@yahoo.com>, SANG L MINH <sangyamahabs@gmail.com>, THANH P NGOC <bsngocthanh@yahoo.com>, Thomas Nguyen <nthangnhatrang@gmail.com>, TIEN B MANH <bs_buimanhtien@yahoo.com>, TIẾN B MẠNH <bs.buimanhtien@gmail.com>, TN <thang.nhatrang@yahoo.com>, TRÍ N TẤN <nguyentantriyk73@gmail.com>, Trung M. Tran <rmtran@gmail.com>, tran huu nhon <nhonnz@gmail.com>, Truong kimyen <suzanneyen@gmail.com>, ÚT T VĂN <ut.tran47@yahoo.com>, Xuan Dien Lam <lxuandien@gmail.com>, vocongkhanh2018@gmail.com,  tvanut157@gmail.com

Các bạn thân mến,

Trường Petrus Ký – Lê Hồng Phong của tụi mình sắp tròn 100 tuổi. Nhân dịp này, anh Trần Minh Trung vừa gửi một ý tưởng rất hay: Thành lập một nhóm kết nối khoảng hơn 15 thành viên trong lớp để "tiếp lửa" cho nhau và tham gia kỷ niệm trường.

Anh Trung cũng đã "mở hàng" cho quỹ nhóm $500 để anh em mình có kinh phí trà nước, họp mặt. Dẫu biết sức khỏe mỗi người mỗi khác theo thời gian, nhưng còn kết nối là còn vui, còn theo dõi tin tức của nhau là còn trẻ lòng, phải không các bạn?

Xin vui lòng phản hồi ngay tại đây hoặc nhắn riêng cho Trung, Sang, Khai và anh Lý Vĩnh Minh.

Chúc cả nhà mình luôn khỏe và bền bỉ tình bạn!

Khai

Dinh kem:
1. FANPAGE KỶ NIỆM 100 NĂM PETRUS KÝ – LÊ HỒNG PHONG (1927–2027)https://www.facebook.com/100PKLHP 

2. Tin nhan cua anh Tran Minh Trung
"Anh Khai thân mến,

Nhân dịp chuẩn bị cho lễ kỷ niệm 100 năm Petrus Ký – Lê Hồng Phong, tôi xin đề nghị anh liên lạc với anh Lý Vĩnh Minh cùng các bạn cựu học sinh gốc Petrus Ký trong lớp mình để tham gia như một nhóm nhỏ cho thuận tiện. Để gây quỹ khởi động ban đầu, tôi xin đóng góp $500. Anh có thể chủ động thiết lập một danh sách khoảng hơn 15 bạn trong lớp để tiện thông báo và kết nối, trực tiếp hay gián tiếp, theo cách nào cũng được, miễn là tạo không khí vui vẻ và gắn kết. Đề án này mang tính bao quát và kéo dài suốt cả năm. Dù sức khỏe mỗi người theo thời gian khó nói trước, tôi nghĩ đây vẫn là một hoạt động đáng quan tâm và đáng theo dõi. Thân mến.

Tran Minh Trung"

3. RA MẮT FANPAGE KỶ NIỆM 100 NĂM PETRUS KÝ – LÊ HỒNG PHONG (1927–2027)
Ra đời tại Sài Gòn năm 1927, Lycée Petrus Trương Vĩnh Ký khởi nguồn một truyền thống. Một thế kỉ tiếp nối và phát triển, từ di sản ấy, THPT chuyên Lê Hồng Phong khẳng định vị thế là một trường chất lượng cao của khu vực phía Nam và của cả nước.
100 năm không chỉ là cột mốc thời gian. Đó là hành trình bồi đắp của nhiều thế hệ thầy và trò – những người xây dựng nên bản sắc và niềm tự hào mang tên Petrus Ký – Lê Hồng Phong.
Trong tinh thần đó, Fanpage kỷ niệm 100 năm được xây dựng nhằm:
• Kết nối các thế hệ Petrus Ký – Lê Hồng Phong
• Lưu giữ và chia sẻ tư liệu, ký ức về nhà trường
• Cập nhật các hoạt động hướng tới cột mốc 100 năm (1927 – 2027)
Chúng tôi trân trọng mời các thế hệ thầy cô và học sinh:
👉 Theo dõi fanpage
👉 Chia sẻ hình ảnh, câu chuyện, kỷ niệm
👉 Lan tỏa giá trị của ngôi trường thân yêu
𝐏𝐞𝐭𝐫𝐮𝐬 𝐊ý – 𝐋ê 𝐇ồ𝐧𝐠 𝐏𝐡𝐨𝐧𝐠
𝟏𝟗𝟐𝟕 – 𝟐𝟎𝟐𝟕

Thứ Tư, 1 tháng 4, 2026

Sinh Nhật Trong Tháng Tư

 


Mừng Sinh Nhật trong tháng 4 của các Bạn:
1)Quách Thế Hùng
2)Trần Hữu Nhơn
3)Đặng Thiệm
4)Nguyễn Văng Bằng
5)Trịnh Văn Chương
6)Trương Thị Dung
7)Hồ Ngọc Nhẫn
8)Nguyễn Hữu Mãn
9)Phó Đức Mẫn
10)Nguyễn Đình Hải
11)Ngô Minh Đức
Mến chúc các Bạn luôn Khoẻ, Hạnh Phúc, và mọi sự An Lành!
HNt

Thứ Bảy, 28 tháng 3, 2026

STENTS KÝ SỰ - HÀNH TRÌNH TÌM LẠI NHỊP ĐẬP.

 



Stents ký sự.


Phần 1.

Nguyên đêm thứ năm ngày 26 tháng 2. Khó chịu vùng ngực. Thay đổi Tư thế nằm. Kê cao đầu. Lấy các loại thuốc uống tạm. Cảm giác nguy cơ sinh mạng. Buổi sáng đi khám tại bv đk Cái Lậy. Bs đo Điện tim và xét nghiệm Men tim Troponine rất cao

Cấp cứu chuyển viện lên Bv Đh Y Dược tp. Buổi chiều đặt stents....

Đó là vào đúng ngày Thầy thuốc 27 tháng 2.

Không thể không nói về chuyến xe giông bão từ Cai Lậy....Hà Bích, Vũ có mặt kịp thời để hỗ trợ cho chị Sáu và Thảo theo xe cấp cứu lên bệnh viện.

Bs tại Cai Lậy cho uống một mớ thuốc nên phải đi tiểu ... Trời xe chạy không ngừng. Với âm thanh câp cứu. ...Nói lại xe cấp cứu chứ chẳng thấy có gì để cấp cứu ngoài một ý tá theo xe! Chỉ khi lên đến bv ĐhYD mới có thể ngồi dậy tiểu được.

Oái ăm thay! Hạnh phúc thật sự đến với những điều rất bình thường: chỉ cần được đi tiểu!

Trên bàn đặt stents .....Bs ơi cho tôi tiểu! Bs trả lời 10 phút nữa thì xong. Ráng đi ! Ôi đau khổ cho tôi! Chết tôi. Bạn có thể tưởng phòng mổ sạch sẽ như vầy mã hóa tè thì ra sao!. Trời cứu tôi. Mônt thiên thần nhỏ mang cho tôi một cài bô. Tôi đã cãm tạ hành động đó như mổn cam kết đem lại hạnh phúc cho những ai cần trong cuộc đời còn lại sau này của mình....

Hạnh phúc thật đơn giản: chỉ cần được đi tiểu.!

Phấn 2. Trong phòng mổ.

Băng cả được đẩy đi. Chỉ nhìn ngược thấy trần nhà. Âm thanh náo loạn từ phòng cấp cứu xa dần. Như từ bỏ cuộc đời phàm tục đi vào cõi lãng quên. Buông và buông....

thôi Chẳng còn gì bám víu. Chỉ quan sát cái đến và đi....Biết bs gây tê ở tay bên phải. Rồi nghe nhột và có cái gì đang ngoằn nghèo trong nách. . Bs bảo thở mạnh... Thời gian trôi bao lâu....Tiếng động lach cạch của máy . Các màng hình chuyển qua lại. Tiếng thì thầm của bs và nhân viên phòng mổ tạo nên một bầu không gian kỳ bí xa lạ.


Stents ký sư.

Cái đầu căng lên, chân đau ê ẫm. ... khiến tâm quán sát bị giao động. Kham nhẫn, chịu trận không phản kháng

Thôi gian ngưng động rồi thoáng nhẹ bên đầu..hết căng! Nhúc nhích bàn chân bên phải..bớt đau. . Bên tay phải nới đưa stents vào nhói đau khi Bs chuyển dịch ống luồng stents. Tim , nơi stents được cố định vào các động mạch vành thì hoàn toàn không cảm nhận gì cả. Sau bao lâu..... "Rất phức tạp, nhưng xong rồi."

Cám ơn Bs và các thiên thần hộ Pháp...

Bác ơi.. là sao thiên thần hộ Pháp?...

các Bs và nhân viên ở đây là thiên thần lọ cho mọi người bênh nhân được mau lành bệnh được an vui. ..

Stents ký sự.

Kết thúc cho lần thứ 3.

10g khuya được kêu xuống phòng đặt stents. Bs gây tê và luồn ống vào đm vành. (70% nghẹt) Thuốc cản quang bơm vào gây choáng, tai ù, thấy hào quang bung đỏ.....sau mấy phút thì cám cảm giác trên nhẹ đi. Đến một đỗi....nghe phía ngực, còn tim nằng nặng...như có gì đè ép, có gì khó chịu. Cãm giác đó kéo dài. Có lúc làm tâm quan sát theo dõi bị xáo động...Sợ! nó đến như kẻ trộm.!Có thể nào rồi thân nầy sẽ nằm đây !? Quán tưởng về cái chểt... về vô thường....

Rồi Bs cũng ra hiệu đặt xong stents lúc 12g khuya.

Như vậy trên 3 động mạch bị nghẹt đã có đến 6 stents giúp máu lưu thông. ...

Qua hôm sau cảm giác tức ngực nhé đi. Và giờ thì hết hẳn.

Stents ký sự

Nuôi bệnh.

Phần này lý ra là do con gái Thảo kể.

Nhưng vì mình là bịnh nhân chứng kiến nên ghi lại một đôi điều trong ký sự nầy cho đầy đủ.

Nghe cấp cứu từ bv Cái Lậy, gđ của Em Út Hà đã chạy vào thăm hỏi.. Rồi chuyển cả bà xã, cùng con gái vào bv để kịp theo xe cấp cứu lên Sài Gòn. Tới bv ĐHYD thì con gái Thảo ở lại lọ cho Ba. Còn von trai Đạt rước Mẹ về Tiền Lân.

Chuyển vào cấp cứu như đi vào mê hồn trận. Người bệnh trên băng ca dập dềnh như trển sóng nước... người ra vào tới lui. Con gái phải canh Ba cũng bị ngăn cản đủ hướng. Rôi thủ tục giấy tờ. Rồi ra ngoài chờ. Rồi đại tiểu tiện.... Không biết còn gái có kịp ăn uóng gì không ! Đến chiều thì phụ đấy xe lên phòng đặt stents cấp cứu. Con gái phải ngồi bên ngoài chờ và đợi. Sau khi Bs làm xong...lại đưa xuống khoa cấp cứu. Qua môt đêm dài khủng khiếp. Con gái ra ngoài tim chỗ để ngủ mà chỉ là ngồi dựa vào đâu đó

Dựa vào cái túi mang kè kè bên mình như vật bất ly thân. Lâu lâu chạy vào thăm hỏi rồi bô ... rồi tiểu không ngớt. May là khứư giác mình không còn nhạy như trước. Tội cho con nó phải lảnh đủ! Rồi mọi việc cũng qua xong trong một đêm dài náo loạn. Sáng ngày mình được chuyển lên phòng trên, có chổ an toàn để dưỡng bênh và con gái được ngủ ngon.

Giờ nói về bên bệnh viện Thống Nhất:

Sau khoảng một tuần về nhà nghỉ dưỡng. Đến ngày tái khám tại bv Thống Nhất để tiếp tục đặt stents. Mình được nằm phòng cho 4 người . Có toilet và lavabo. Tối ngủ thì cha con chia nhau nằm quay đầu. Cơm nước ba bửa. Còn gái làm phát ngôn viên vì cha tai bị ù nghe không rõ. Thuốc men, cơm nước lo cho ông già. Con gái thích chia xẻ thông tin và chuyện buồn vui của gia đình 4 bệnh nhân cùng phòng....

nên cũng vui. Rồi thủ tục cam kết, chuyển tiền tạm ứng cho đặt stents. Đạt, con trai thay chị mỗi ngày vào xế chiều sau khi grab kiếm tiền cho đủ sở hụi. Rồi ào qua thay chị lo cho Ba. Bên kia con Dâu Diễm lo cho Mẹ cũng đang nhập viện điều trị.....

Đã hai tuần qua. Các con Thảo Đạt chạy tới lui như con thoi. Rồi các con cháu vào thăm gởi quà tiền giúp đỡ.

Nghỉ mình được chăm sóc đầy đủ mà cảm thương con cái vất vã. Ước sao cho mọi sự an lành về nhà sớm. Bên này Việt Nam và bên kia tận trời Canada. Cali, anh Tư, anh Năm, gđ Hòa . Con gái Thuần và con cháu mong sao mình an toàn.

Cám ơn sự nhiệt tình giúp đỡ, thăm hỏi của đai gia đình chứng ta

Thảo tạo kênh liên lạc để qua đó gởi thông tin và nhận được biết bao lời thăm hỏi khích lê.

Stents ký sự.

Kênh thông tin. Để việc liên lạc được nhanh Thảo đã kết nối với đại gđ. Nhờ đó mà được biết các Anh chị Em con cháu gởi biết bao nhiêu điều thăm hỏi chân tình khích lệ vượt qua bệnh tật.

Và giờ đây tim cũng đã thông, người thấy khỏe.

Còn lại lời tỏ bày từ còn tim trước thoi thóp nay đã nhịp nhàng đập đều. Cám ơn và chân thành cảm tạ.

Thương chị Hai với cháu Liên luôn hỏi thăm. Thương ann chị Ba và các cháu tận Chơn Thành. Thương Anh chị Tư và các cháu bên Cali. Thương Anh Năm và gđ Hòa luôn bên nhau ở Canada. Nay hơi điếc nên mới thông cảm với Anh. A5 luôn nhắc nhớ làm Pháp luân thường chuyển cho thông kinh mach. Hạnh luôn ân cần hỏi thăm nhắn nhủ. Phú luôn cầu Chúa ban ơn lành cho ông Anh bị bênh. Hà luôn theo sát tâm tư tình cảm mà an ủi khuyến khích. Các con cháu bên bà xã cũng ân cân thăm hỏi, gíup đỡ nhiệt tình.

Bạn bè biêt chuyện thay nhau thăm hỏi giúp đỡ tận tình.

Ân tình đó mang trong trái tim được tươi mới thật sâu đậm. Còn nhịp đập là còn ghi còn nhớ. Nếu một mai chuyển hóa về đâu cũng mang theo lờ cầu nguyện bình an cho tất cả chúng ta.

Stents ký sự.

Tản mạn tâm tư

Stents đã nhúng thuốc, vĩnh viễn không cần thay. Stents đó sẽ hòa chung với mạch vành sau một thời gian đưa vào.

Người bệnh cần uống thuốc đều. Nhất là các thuốc chống đông.cần theo dõi đường huyêt, mỡ máu.

Thủ thuật đặt stents PCI đã được áp dụng khoảng 30 năm nay ở VN. Hầu hết các bv lớn đều có..

Bv Thống Nhất trực thuộc Bộ Y Tế và là nơi giảng dạy đào tạo cho sinh viên Y khoa.

Nhìn các Em Y khoa với các sao đỏ thêu trên áo mình nhớ ngày xưa ngày xửa....có một anh chàng từng lăn lóc vào các bv để hoc hỏi với các anh lớn nội trú bv từng đường may mủi chỉ sao cho đúng cho họp... Rồi phải qua sản khoa với trên 20 ca sanh với protocol đầy đủ. Nhi khoa, ngoai khoa, nội khoa.... Những đêm thức trắng với biết bao ca cấp cứu....tại bv Nhi Đồng

Giờ đây là bệnh nhân tim mạch

trong bv Thống Nhất này mình lắng nghe thắm đậm tiếng thời gian xa xưa vọng về như tiếng sóng biển vỗ về bờ cát trắng đêm Qui Nhơn. Chúc các bạn xem vui .....


BS Nguyen Tan Tri


STENT KÝ SỰ

Phần 1

Nguyên đêm thứ Năm, ngày 26 tháng 2. Khó chịu vùng ngực. Thay đổi tư thế nằm. Kê cao đầu. Lấy các loại thuốc uống tạm. Cảm giác nguy cơ sinh mạng. Buổi sáng đi khám tại Bệnh viện Đa khoa Cái Lậy. Bác sĩ đo điện tim và xét nghiệm men tim Troponin rất cao.

Cấp cứu chuyển viện lên Bệnh viện Đại học Y Dược TP.HCM. Buổi chiều đặt stent... Đó là vào đúng ngày Thầy thuốc Việt Nam 27 tháng 2.

Không thể không nói về chuyến xe giông bão từ Cái Lậy... Hà Bích, Vũ có mặt kịp thời để hỗ trợ cho chị Sáu và Thảo theo xe cấp cứu lên bệnh viện. Bác sĩ tại Cái Lậy cho uống một mớ thuốc nên phải đi tiểu... Trời ơi, xe chạy không ngừng với âm thanh cấp cứu hú vang. Nói là xe cấp cứu chứ chẳng thấy có gì để cấp cứu ngoài một y tá theo xe! Chỉ khi lên đến Bệnh viện Đại học Y Dược mới có thể ngồi dậy tiểu được.

Oái oăm thay! Hạnh phúc thật sự đến từ những điều rất bình thường: chỉ cần được đi tiểu!

Trên bàn đặt stent... "Bác sĩ ơi cho tôi tiểu!". Bác sĩ trả lời: "10 phút nữa thì xong. Ráng đi!". Ôi đau khổ cho tôi! Chết tôi rồi. Bạn có thể tưởng tượng phòng mổ sạch sẽ như vầy mà "hóa tè" thì ra sao! Trời cứu tôi. Một thiên thần nhỏ mang cho tôi một cái bô. Tôi đã cảm tạ hành động đó như một cam kết đem lại hạnh phúc cho những ai cần trong cuộc đời còn lại sau này của mình...

Hạnh phúc thật đơn giản: chỉ cần được đi tiểu!


Phần 2: Trong phòng mổ

Băng ca được đẩy đi. Chỉ nhìn ngược thấy trần nhà. Âm thanh náo loạn từ phòng cấp cứu xa dần. Như từ bỏ cuộc đời phàm tục đi vào cõi lãng quên. Buông và buông... Chẳng còn gì bám víu. Chỉ quan sát cái đến và đi...

Biết bác sĩ gây tê ở tay bên phải. Rồi nghe nhột và có cái gì đang ngoằn ngoèo trong nách. Bác sĩ bảo thở mạnh... Thời gian trôi bao lâu... Tiếng động lạch cạch của máy móc. Các màn hình chuyển qua lại. Tiếng thì thầm của bác sĩ và nhân viên phòng mổ tạo nên một bầu không gian kỳ bí xa lạ.

Cái đầu căng lên, chân đau ê ẩm... khiến tâm quan sát bị dao động. Kham nhẫn, chịu trận không phản kháng. Thời gian ngưng đọng rồi thoáng nhẹ bên đầu... hết căng! Nhúc nhích bàn chân bên phải... bớt đau. Bên tay phải nơi đưa stent vào nhói đau khi bác sĩ chuyển dịch ống luồn. Tim, nơi stent được cố định vào các động mạch vành thì hoàn toàn không cảm nhận gì cả.

Sau bao lâu... "Rất phức tạp, nhưng xong rồi."

Cám ơn bác sĩ và các thiên thần hộ pháp...

  • "Bác ơi... sao lại là thiên thần hộ pháp?"

  • "Các bác sĩ và nhân viên ở đây là thiên thần lo cho mọi bệnh nhân được mau lành bệnh, được an vui..."


Phần 3: Kết thúc cho lần thứ 3

10 giờ khuya được kêu xuống phòng đặt stent. Bác sĩ gây tê và luồn ống vào động mạch vành (70% nghẹt). Thuốc cản quang bơm vào gây choáng, tai ù, thấy hào quang bung đỏ... sau mấy phút thì cảm giác trên nhẹ đi.

Đến một đỗi... nghe phía ngực, con tim nằng nặng... như có gì đè ép, có gì khó chịu. Cảm giác đó kéo dài, có lúc làm tâm quan sát theo dõi bị xáo động... Sợ! Nó đến như kẻ trộm! Có thể nào rồi thân này sẽ nằm đây!? Quán tưởng về cái chết... về vô thường...

Rồi bác sĩ cũng ra hiệu đặt xong stent lúc 12 giờ khuya. Như vậy trên 3 động mạch bị nghẹt đã có đến 6 cái stent giúp máu lưu thông. Qua hôm sau cảm giác tức ngực nhẹ đi. Và giờ thì hết hẳn.


Phần 4: Nuôi bệnh

Phần này lý ra là do con gái Thảo kể. Nhưng vì mình là bệnh nhân chứng kiến nên ghi lại một đôi điều trong ký sự này cho đầy đủ.

Nghe tin cấp cứu từ bệnh viện Cái Lậy, gia đình của em út Hà đã chạy vào thăm hỏi... Rồi chuyển cả bà xã cùng con gái vào bệnh viện để kịp theo xe cấp cứu lên Sài Gòn. Tới Bệnh viện Đại học Y Dược thì con gái Thảo ở lại lo cho ba, còn con trai Đạt rước mẹ về Tiền Lân.

Chuyển vào cấp cứu như đi vào mê hồn trận. Người bệnh trên băng ca dập dềnh như trên sóng nước... người ra vào tới lui. Con gái phải canh ba cũng bị ngăn cản đủ hướng. Rồi thủ tục giấy tờ, rồi ra ngoài chờ, rồi chuyện đại tiểu tiện... Không biết con gái có kịp ăn uống gì không!

Đến chiều thì phụ đẩy xe lên phòng đặt stent cấp cứu. Con gái phải ngồi bên ngoài chờ và đợi. Sau khi bác sĩ làm xong... lại đưa xuống khoa cấp cứu. Qua một đêm dài khủng khiếp. Con gái ra ngoài tìm chỗ để ngủ mà chỉ là ngồi dựa vào đâu đó, dựa vào cái túi mang kè kè bên mình như vật bất ly thân. Lâu lâu chạy vào thăm hỏi rồi bô... rồi tiểu không ngớt. May là khứu giác mình không còn nhạy như trước. Tội cho con nó phải lãnh đủ!

Rồi mọi việc cũng qua xong trong một đêm dài náo loạn. Sáng ngày mình được chuyển lên phòng trên, có chỗ an toàn để dưỡng bệnh và con gái được ngủ ngon.


Phần 5: Tại Bệnh viện Thống Nhất

Sau khoảng một tuần về nhà nghỉ dưỡng, đến ngày tái khám tại Bệnh viện Thống Nhất để tiếp tục đặt stent. Mình được nằm phòng cho 4 người, có toilet và lavabo. Tối ngủ thì cha con chia nhau nằm quay đầu. Cơm nước ba bữa. Con gái làm phát ngôn viên vì tai cha bị ù nghe không rõ. Thuốc men, cơm nước lo cho ông già. Con gái thích chia sẻ thông tin và chuyện buồn vui của gia đình 4 bệnh nhân cùng phòng... nên cũng vui.

Rồi thủ tục cam kết, chuyển tiền tạm ứng cho đặt stent. Đạt, con trai, thay chị mỗi ngày vào xế chiều sau khi chạy Grab kiếm tiền cho đủ "sở hụi", rồi ào qua thay chị lo cho ba. Bên kia con dâu Diễm lo cho mẹ cũng đang nhập viện điều trị...

Đã hai tuần qua, các con Thảo, Đạt chạy tới lui như con thoi. Rồi các con cháu vào thăm gửi quà tiền giúp đỡ. Nghĩ mình được chăm sóc đầy đủ mà cảm thương con cái vất vả. Ước sao cho mọi sự an lành để về nhà sớm. Bên này Việt Nam và bên kia tận trời Canada, Cali: anh Tư, anh Năm, gia đình Hòa, con gái Thuần và con cháu mong sao mình an toàn.


Phần 6: Kênh thông tin

Để việc liên lạc được nhanh, Thảo đã kết nối với đại gia đình. Nhờ đó mà được biết các anh chị em, con cháu gửi biết bao nhiêu điều thăm hỏi chân tình, khích lệ vượt qua bệnh tật.

Và giờ đây tim cũng đã thông, người thấy khỏe. Còn lại lời tỏ bày từ con tim trước thoi thóp nay đã nhịp nhàng đập đều. Cám ơn và chân thành cảm tạ.

Thương chị Hai với cháu Liên luôn hỏi thăm. Thương anh chị Ba và các cháu tận Chơn Thành. Thương anh chị Tư và các cháu bên Cali. Thương anh Năm và gia đình Hòa luôn bên nhau ở Canada. Nay hơi điếc nên mới thông cảm với anh. Anh Năm luôn nhắc nhớ làm "Pháp luân thường chuyển" cho thông kinh mạch. Hạnh luôn ân cần hỏi thăm nhắn nhủ. Phú luôn cầu Chúa ban ơn lành cho ông anh bị bệnh. Hà luôn theo sát tâm tư tình cảm mà an ủi khuyến khích. Các con cháu bên bà xã cũng ân cần thăm hỏi, giúp đỡ nhiệt tình. Bạn bè biết chuyện thay nhau thăm hỏi giúp đỡ tận tình.

Ân tình đó mang trong trái tim được tươi mới thật sâu đậm. Còn nhịp đập là còn ghi còn nhớ. Nếu một mai chuyển hóa về đâu cũng mang theo lời cầu nguyện bình admin cho tất cả chúng ta.


Tản mạn tâm tư

Stent đã nhúng thuốc, vĩnh viễn không cần thay. Stent đó sẽ hòa chung với mạch vành sau một thời gian đưa vào. Người bệnh cần uống thuốc đều, nhất là các thuốc chống đông. Cần theo dõi đường huyết, mỡ máu. Thủ thuật đặt stent (PCI) đã được áp dụng khoảng 30 năm nay ở Việt Nam. Hầu hết các bệnh viện lớn đều có. Bệnh viện Thống Nhất trực thuộc Bộ Y tế và là nơi giảng dạy đào tạo cho sinh viên y khoa.

Nhìn các em y khoa với các sao đỏ thêu trên áo, mình nhớ ngày xửa ngày xưa... có một anh chàng từng lăn lóc vào các bệnh viện để học hỏi với các anh lớn nội trú, từng đường kim mũi chỉ sao cho đúng cho hợp... Rồi phải qua sản khoa với trên 20 ca sanh với protocol đầy đủ. Nhi khoa, ngoại khoa, nội khoa... Những đêm thức trắng với biết bao ca cấp cứu tại Bệnh viện Nhi Đồng.

Giờ đây là bệnh nhân tim mạch trong Bệnh viện Thống Nhất này, mình lắng nghe thấm đẫm tiếng thời gian xa xưa vọng về như tiếng sóng biển vỗ về bờ cát trắng đêm Quy Nhơn.

Chúc các bạn xem vui...