Thứ Bảy, 28 tháng 3, 2026

STENTS KÝ SỰ - HÀNH TRÌNH TÌM LẠI NHỊP ĐẬP.

 



Stents ký sự.


Phần 1.

Nguyên đêm thứ năm ngày 26 tháng 2. Khó chịu vùng ngực. Thay đổi Tư thế nằm. Kê cao đầu. Lấy các loại thuốc uống tạm. Cảm giác nguy cơ sinh mạng. Buổi sáng đi khám tại bv đk Cái Lậy. Bs đo Điện tim và xét nghiệm Men tim Troponine rất cao

Cấp cứu chuyển viện lên Bv Đh Y Dược tp. Buổi chiều đặt stents....

Đó là vào đúng ngày Thầy thuốc 27 tháng 2.

Không thể không nói về chuyến xe giông bão từ Cai Lậy....Hà Bích, Vũ có mặt kịp thời để hỗ trợ cho chị Sáu và Thảo theo xe cấp cứu lên bệnh viện.

Bs tại Cai Lậy cho uống một mớ thuốc nên phải đi tiểu ... Trời xe chạy không ngừng. Với âm thanh câp cứu. ...Nói lại xe cấp cứu chứ chẳng thấy có gì để cấp cứu ngoài một ý tá theo xe! Chỉ khi lên đến bv ĐhYD mới có thể ngồi dậy tiểu được.

Oái ăm thay! Hạnh phúc thật sự đến với những điều rất bình thường: chỉ cần được đi tiểu!

Trên bàn đặt stents .....Bs ơi cho tôi tiểu! Bs trả lời 10 phút nữa thì xong. Ráng đi ! Ôi đau khổ cho tôi! Chết tôi. Bạn có thể tưởng phòng mổ sạch sẽ như vầy mã hóa tè thì ra sao!. Trời cứu tôi. Mônt thiên thần nhỏ mang cho tôi một cài bô. Tôi đã cãm tạ hành động đó như mổn cam kết đem lại hạnh phúc cho những ai cần trong cuộc đời còn lại sau này của mình....

Hạnh phúc thật đơn giản: chỉ cần được đi tiểu.!

Phấn 2. Trong phòng mổ.

Băng cả được đẩy đi. Chỉ nhìn ngược thấy trần nhà. Âm thanh náo loạn từ phòng cấp cứu xa dần. Như từ bỏ cuộc đời phàm tục đi vào cõi lãng quên. Buông và buông....

thôi Chẳng còn gì bám víu. Chỉ quan sát cái đến và đi....Biết bs gây tê ở tay bên phải. Rồi nghe nhột và có cái gì đang ngoằn nghèo trong nách. . Bs bảo thở mạnh... Thời gian trôi bao lâu....Tiếng động lach cạch của máy . Các màng hình chuyển qua lại. Tiếng thì thầm của bs và nhân viên phòng mổ tạo nên một bầu không gian kỳ bí xa lạ.


Stents ký sư.

Cái đầu căng lên, chân đau ê ẫm. ... khiến tâm quán sát bị giao động. Kham nhẫn, chịu trận không phản kháng

Thôi gian ngưng động rồi thoáng nhẹ bên đầu..hết căng! Nhúc nhích bàn chân bên phải..bớt đau. . Bên tay phải nới đưa stents vào nhói đau khi Bs chuyển dịch ống luồng stents. Tim , nơi stents được cố định vào các động mạch vành thì hoàn toàn không cảm nhận gì cả. Sau bao lâu..... "Rất phức tạp, nhưng xong rồi."

Cám ơn Bs và các thiên thần hộ Pháp...

Bác ơi.. là sao thiên thần hộ Pháp?...

các Bs và nhân viên ở đây là thiên thần lọ cho mọi người bênh nhân được mau lành bệnh được an vui. ..

Stents ký sự.

Kết thúc cho lần thứ 3.

10g khuya được kêu xuống phòng đặt stents. Bs gây tê và luồn ống vào đm vành. (70% nghẹt) Thuốc cản quang bơm vào gây choáng, tai ù, thấy hào quang bung đỏ.....sau mấy phút thì cám cảm giác trên nhẹ đi. Đến một đỗi....nghe phía ngực, còn tim nằng nặng...như có gì đè ép, có gì khó chịu. Cãm giác đó kéo dài. Có lúc làm tâm quan sát theo dõi bị xáo động...Sợ! nó đến như kẻ trộm.!Có thể nào rồi thân nầy sẽ nằm đây !? Quán tưởng về cái chểt... về vô thường....

Rồi Bs cũng ra hiệu đặt xong stents lúc 12g khuya.

Như vậy trên 3 động mạch bị nghẹt đã có đến 6 stents giúp máu lưu thông. ...

Qua hôm sau cảm giác tức ngực nhé đi. Và giờ thì hết hẳn.

Stents ký sự

Nuôi bệnh.

Phần này lý ra là do con gái Thảo kể.

Nhưng vì mình là bịnh nhân chứng kiến nên ghi lại một đôi điều trong ký sự nầy cho đầy đủ.

Nghe cấp cứu từ bv Cái Lậy, gđ của Em Út Hà đã chạy vào thăm hỏi.. Rồi chuyển cả bà xã, cùng con gái vào bv để kịp theo xe cấp cứu lên Sài Gòn. Tới bv ĐHYD thì con gái Thảo ở lại lọ cho Ba. Còn von trai Đạt rước Mẹ về Tiền Lân.

Chuyển vào cấp cứu như đi vào mê hồn trận. Người bệnh trên băng ca dập dềnh như trển sóng nước... người ra vào tới lui. Con gái phải canh Ba cũng bị ngăn cản đủ hướng. Rôi thủ tục giấy tờ. Rồi ra ngoài chờ. Rồi đại tiểu tiện.... Không biết còn gái có kịp ăn uóng gì không ! Đến chiều thì phụ đấy xe lên phòng đặt stents cấp cứu. Con gái phải ngồi bên ngoài chờ và đợi. Sau khi Bs làm xong...lại đưa xuống khoa cấp cứu. Qua môt đêm dài khủng khiếp. Con gái ra ngoài tim chỗ để ngủ mà chỉ là ngồi dựa vào đâu đó

Dựa vào cái túi mang kè kè bên mình như vật bất ly thân. Lâu lâu chạy vào thăm hỏi rồi bô ... rồi tiểu không ngớt. May là khứư giác mình không còn nhạy như trước. Tội cho con nó phải lảnh đủ! Rồi mọi việc cũng qua xong trong một đêm dài náo loạn. Sáng ngày mình được chuyển lên phòng trên, có chổ an toàn để dưỡng bênh và con gái được ngủ ngon.

Giờ nói về bên bệnh viện Thống Nhất:

Sau khoảng một tuần về nhà nghỉ dưỡng. Đến ngày tái khám tại bv Thống Nhất để tiếp tục đặt stents. Mình được nằm phòng cho 4 người . Có toilet và lavabo. Tối ngủ thì cha con chia nhau nằm quay đầu. Cơm nước ba bửa. Còn gái làm phát ngôn viên vì cha tai bị ù nghe không rõ. Thuốc men, cơm nước lo cho ông già. Con gái thích chia xẻ thông tin và chuyện buồn vui của gia đình 4 bệnh nhân cùng phòng....

nên cũng vui. Rồi thủ tục cam kết, chuyển tiền tạm ứng cho đặt stents. Đạt, con trai thay chị mỗi ngày vào xế chiều sau khi grab kiếm tiền cho đủ sở hụi. Rồi ào qua thay chị lo cho Ba. Bên kia con Dâu Diễm lo cho Mẹ cũng đang nhập viện điều trị.....

Đã hai tuần qua. Các con Thảo Đạt chạy tới lui như con thoi. Rồi các con cháu vào thăm gởi quà tiền giúp đỡ.

Nghỉ mình được chăm sóc đầy đủ mà cảm thương con cái vất vã. Ước sao cho mọi sự an lành về nhà sớm. Bên này Việt Nam và bên kia tận trời Canada. Cali, anh Tư, anh Năm, gđ Hòa . Con gái Thuần và con cháu mong sao mình an toàn.

Cám ơn sự nhiệt tình giúp đỡ, thăm hỏi của đai gia đình chứng ta

Thảo tạo kênh liên lạc để qua đó gởi thông tin và nhận được biết bao lời thăm hỏi khích lê.

Stents ký sự.

Kênh thông tin. Để việc liên lạc được nhanh Thảo đã kết nối với đại gđ. Nhờ đó mà được biết các Anh chị Em con cháu gởi biết bao nhiêu điều thăm hỏi chân tình khích lệ vượt qua bệnh tật.

Và giờ đây tim cũng đã thông, người thấy khỏe.

Còn lại lời tỏ bày từ còn tim trước thoi thóp nay đã nhịp nhàng đập đều. Cám ơn và chân thành cảm tạ.

Thương chị Hai với cháu Liên luôn hỏi thăm. Thương ann chị Ba và các cháu tận Chơn Thành. Thương Anh chị Tư và các cháu bên Cali. Thương Anh Năm và gđ Hòa luôn bên nhau ở Canada. Nay hơi điếc nên mới thông cảm với Anh. A5 luôn nhắc nhớ làm Pháp luân thường chuyển cho thông kinh mach. Hạnh luôn ân cần hỏi thăm nhắn nhủ. Phú luôn cầu Chúa ban ơn lành cho ông Anh bị bênh. Hà luôn theo sát tâm tư tình cảm mà an ủi khuyến khích. Các con cháu bên bà xã cũng ân cân thăm hỏi, gíup đỡ nhiệt tình.

Bạn bè biêt chuyện thay nhau thăm hỏi giúp đỡ tận tình.

Ân tình đó mang trong trái tim được tươi mới thật sâu đậm. Còn nhịp đập là còn ghi còn nhớ. Nếu một mai chuyển hóa về đâu cũng mang theo lờ cầu nguyện bình an cho tất cả chúng ta.

Stents ký sự.

Tản mạn tâm tư

Stents đã nhúng thuốc, vĩnh viễn không cần thay. Stents đó sẽ hòa chung với mạch vành sau một thời gian đưa vào.

Người bệnh cần uống thuốc đều. Nhất là các thuốc chống đông.cần theo dõi đường huyêt, mỡ máu.

Thủ thuật đặt stents PCI đã được áp dụng khoảng 30 năm nay ở VN. Hầu hết các bv lớn đều có..

Bv Thống Nhất trực thuộc Bộ Y Tế và là nơi giảng dạy đào tạo cho sinh viên Y khoa.

Nhìn các Em Y khoa với các sao đỏ thêu trên áo mình nhớ ngày xưa ngày xửa....có một anh chàng từng lăn lóc vào các bv để hoc hỏi với các anh lớn nội trú bv từng đường may mủi chỉ sao cho đúng cho họp... Rồi phải qua sản khoa với trên 20 ca sanh với protocol đầy đủ. Nhi khoa, ngoai khoa, nội khoa.... Những đêm thức trắng với biết bao ca cấp cứu....tại bv Nhi Đồng

Giờ đây là bệnh nhân tim mạch

trong bv Thống Nhất này mình lắng nghe thắm đậm tiếng thời gian xa xưa vọng về như tiếng sóng biển vỗ về bờ cát trắng đêm Qui Nhơn. Chúc các bạn xem vui .....


BS Nguyen Tan Tri


STENT KÝ SỰ

Phần 1

Nguyên đêm thứ Năm, ngày 26 tháng 2. Khó chịu vùng ngực. Thay đổi tư thế nằm. Kê cao đầu. Lấy các loại thuốc uống tạm. Cảm giác nguy cơ sinh mạng. Buổi sáng đi khám tại Bệnh viện Đa khoa Cái Lậy. Bác sĩ đo điện tim và xét nghiệm men tim Troponin rất cao.

Cấp cứu chuyển viện lên Bệnh viện Đại học Y Dược TP.HCM. Buổi chiều đặt stent... Đó là vào đúng ngày Thầy thuốc Việt Nam 27 tháng 2.

Không thể không nói về chuyến xe giông bão từ Cái Lậy... Hà Bích, Vũ có mặt kịp thời để hỗ trợ cho chị Sáu và Thảo theo xe cấp cứu lên bệnh viện. Bác sĩ tại Cái Lậy cho uống một mớ thuốc nên phải đi tiểu... Trời ơi, xe chạy không ngừng với âm thanh cấp cứu hú vang. Nói là xe cấp cứu chứ chẳng thấy có gì để cấp cứu ngoài một y tá theo xe! Chỉ khi lên đến Bệnh viện Đại học Y Dược mới có thể ngồi dậy tiểu được.

Oái oăm thay! Hạnh phúc thật sự đến từ những điều rất bình thường: chỉ cần được đi tiểu!

Trên bàn đặt stent... "Bác sĩ ơi cho tôi tiểu!". Bác sĩ trả lời: "10 phút nữa thì xong. Ráng đi!". Ôi đau khổ cho tôi! Chết tôi rồi. Bạn có thể tưởng tượng phòng mổ sạch sẽ như vầy mà "hóa tè" thì ra sao! Trời cứu tôi. Một thiên thần nhỏ mang cho tôi một cái bô. Tôi đã cảm tạ hành động đó như một cam kết đem lại hạnh phúc cho những ai cần trong cuộc đời còn lại sau này của mình...

Hạnh phúc thật đơn giản: chỉ cần được đi tiểu!


Phần 2: Trong phòng mổ

Băng ca được đẩy đi. Chỉ nhìn ngược thấy trần nhà. Âm thanh náo loạn từ phòng cấp cứu xa dần. Như từ bỏ cuộc đời phàm tục đi vào cõi lãng quên. Buông và buông... Chẳng còn gì bám víu. Chỉ quan sát cái đến và đi...

Biết bác sĩ gây tê ở tay bên phải. Rồi nghe nhột và có cái gì đang ngoằn ngoèo trong nách. Bác sĩ bảo thở mạnh... Thời gian trôi bao lâu... Tiếng động lạch cạch của máy móc. Các màn hình chuyển qua lại. Tiếng thì thầm của bác sĩ và nhân viên phòng mổ tạo nên một bầu không gian kỳ bí xa lạ.

Cái đầu căng lên, chân đau ê ẩm... khiến tâm quan sát bị dao động. Kham nhẫn, chịu trận không phản kháng. Thời gian ngưng đọng rồi thoáng nhẹ bên đầu... hết căng! Nhúc nhích bàn chân bên phải... bớt đau. Bên tay phải nơi đưa stent vào nhói đau khi bác sĩ chuyển dịch ống luồn. Tim, nơi stent được cố định vào các động mạch vành thì hoàn toàn không cảm nhận gì cả.

Sau bao lâu... "Rất phức tạp, nhưng xong rồi."

Cám ơn bác sĩ và các thiên thần hộ pháp...

  • "Bác ơi... sao lại là thiên thần hộ pháp?"

  • "Các bác sĩ và nhân viên ở đây là thiên thần lo cho mọi bệnh nhân được mau lành bệnh, được an vui..."


Phần 3: Kết thúc cho lần thứ 3

10 giờ khuya được kêu xuống phòng đặt stent. Bác sĩ gây tê và luồn ống vào động mạch vành (70% nghẹt). Thuốc cản quang bơm vào gây choáng, tai ù, thấy hào quang bung đỏ... sau mấy phút thì cảm giác trên nhẹ đi.

Đến một đỗi... nghe phía ngực, con tim nằng nặng... như có gì đè ép, có gì khó chịu. Cảm giác đó kéo dài, có lúc làm tâm quan sát theo dõi bị xáo động... Sợ! Nó đến như kẻ trộm! Có thể nào rồi thân này sẽ nằm đây!? Quán tưởng về cái chết... về vô thường...

Rồi bác sĩ cũng ra hiệu đặt xong stent lúc 12 giờ khuya. Như vậy trên 3 động mạch bị nghẹt đã có đến 6 cái stent giúp máu lưu thông. Qua hôm sau cảm giác tức ngực nhẹ đi. Và giờ thì hết hẳn.


Phần 4: Nuôi bệnh

Phần này lý ra là do con gái Thảo kể. Nhưng vì mình là bệnh nhân chứng kiến nên ghi lại một đôi điều trong ký sự này cho đầy đủ.

Nghe tin cấp cứu từ bệnh viện Cái Lậy, gia đình của em út Hà đã chạy vào thăm hỏi... Rồi chuyển cả bà xã cùng con gái vào bệnh viện để kịp theo xe cấp cứu lên Sài Gòn. Tới Bệnh viện Đại học Y Dược thì con gái Thảo ở lại lo cho ba, còn con trai Đạt rước mẹ về Tiền Lân.

Chuyển vào cấp cứu như đi vào mê hồn trận. Người bệnh trên băng ca dập dềnh như trên sóng nước... người ra vào tới lui. Con gái phải canh ba cũng bị ngăn cản đủ hướng. Rồi thủ tục giấy tờ, rồi ra ngoài chờ, rồi chuyện đại tiểu tiện... Không biết con gái có kịp ăn uống gì không!

Đến chiều thì phụ đẩy xe lên phòng đặt stent cấp cứu. Con gái phải ngồi bên ngoài chờ và đợi. Sau khi bác sĩ làm xong... lại đưa xuống khoa cấp cứu. Qua một đêm dài khủng khiếp. Con gái ra ngoài tìm chỗ để ngủ mà chỉ là ngồi dựa vào đâu đó, dựa vào cái túi mang kè kè bên mình như vật bất ly thân. Lâu lâu chạy vào thăm hỏi rồi bô... rồi tiểu không ngớt. May là khứu giác mình không còn nhạy như trước. Tội cho con nó phải lãnh đủ!

Rồi mọi việc cũng qua xong trong một đêm dài náo loạn. Sáng ngày mình được chuyển lên phòng trên, có chỗ an toàn để dưỡng bệnh và con gái được ngủ ngon.


Phần 5: Tại Bệnh viện Thống Nhất

Sau khoảng một tuần về nhà nghỉ dưỡng, đến ngày tái khám tại Bệnh viện Thống Nhất để tiếp tục đặt stent. Mình được nằm phòng cho 4 người, có toilet và lavabo. Tối ngủ thì cha con chia nhau nằm quay đầu. Cơm nước ba bữa. Con gái làm phát ngôn viên vì tai cha bị ù nghe không rõ. Thuốc men, cơm nước lo cho ông già. Con gái thích chia sẻ thông tin và chuyện buồn vui của gia đình 4 bệnh nhân cùng phòng... nên cũng vui.

Rồi thủ tục cam kết, chuyển tiền tạm ứng cho đặt stent. Đạt, con trai, thay chị mỗi ngày vào xế chiều sau khi chạy Grab kiếm tiền cho đủ "sở hụi", rồi ào qua thay chị lo cho ba. Bên kia con dâu Diễm lo cho mẹ cũng đang nhập viện điều trị...

Đã hai tuần qua, các con Thảo, Đạt chạy tới lui như con thoi. Rồi các con cháu vào thăm gửi quà tiền giúp đỡ. Nghĩ mình được chăm sóc đầy đủ mà cảm thương con cái vất vả. Ước sao cho mọi sự an lành để về nhà sớm. Bên này Việt Nam và bên kia tận trời Canada, Cali: anh Tư, anh Năm, gia đình Hòa, con gái Thuần và con cháu mong sao mình an toàn.


Phần 6: Kênh thông tin

Để việc liên lạc được nhanh, Thảo đã kết nối với đại gia đình. Nhờ đó mà được biết các anh chị em, con cháu gửi biết bao nhiêu điều thăm hỏi chân tình, khích lệ vượt qua bệnh tật.

Và giờ đây tim cũng đã thông, người thấy khỏe. Còn lại lời tỏ bày từ con tim trước thoi thóp nay đã nhịp nhàng đập đều. Cám ơn và chân thành cảm tạ.

Thương chị Hai với cháu Liên luôn hỏi thăm. Thương anh chị Ba và các cháu tận Chơn Thành. Thương anh chị Tư và các cháu bên Cali. Thương anh Năm và gia đình Hòa luôn bên nhau ở Canada. Nay hơi điếc nên mới thông cảm với anh. Anh Năm luôn nhắc nhớ làm "Pháp luân thường chuyển" cho thông kinh mạch. Hạnh luôn ân cần hỏi thăm nhắn nhủ. Phú luôn cầu Chúa ban ơn lành cho ông anh bị bệnh. Hà luôn theo sát tâm tư tình cảm mà an ủi khuyến khích. Các con cháu bên bà xã cũng ân cần thăm hỏi, giúp đỡ nhiệt tình. Bạn bè biết chuyện thay nhau thăm hỏi giúp đỡ tận tình.

Ân tình đó mang trong trái tim được tươi mới thật sâu đậm. Còn nhịp đập là còn ghi còn nhớ. Nếu một mai chuyển hóa về đâu cũng mang theo lời cầu nguyện bình admin cho tất cả chúng ta.


Tản mạn tâm tư

Stent đã nhúng thuốc, vĩnh viễn không cần thay. Stent đó sẽ hòa chung với mạch vành sau một thời gian đưa vào. Người bệnh cần uống thuốc đều, nhất là các thuốc chống đông. Cần theo dõi đường huyết, mỡ máu. Thủ thuật đặt stent (PCI) đã được áp dụng khoảng 30 năm nay ở Việt Nam. Hầu hết các bệnh viện lớn đều có. Bệnh viện Thống Nhất trực thuộc Bộ Y tế và là nơi giảng dạy đào tạo cho sinh viên y khoa.

Nhìn các em y khoa với các sao đỏ thêu trên áo, mình nhớ ngày xửa ngày xưa... có một anh chàng từng lăn lóc vào các bệnh viện để học hỏi với các anh lớn nội trú, từng đường kim mũi chỉ sao cho đúng cho hợp... Rồi phải qua sản khoa với trên 20 ca sanh với protocol đầy đủ. Nhi khoa, ngoại khoa, nội khoa... Những đêm thức trắng với biết bao ca cấp cứu tại Bệnh viện Nhi Đồng.

Giờ đây là bệnh nhân tim mạch trong Bệnh viện Thống Nhất này, mình lắng nghe thấm đẫm tiếng thời gian xa xưa vọng về như tiếng sóng biển vỗ về bờ cát trắng đêm Quy Nhơn.

Chúc các bạn xem vui...

 

Chủ Nhật, 1 tháng 3, 2026

Sinh Nhật Trong Tháng 3

 


Mừng Sinh Nhật trong tháng 3 của các Bạn:
1) Phạm Công Minh
2)Nguyễn Đệ
3Lê Hạnh Nhơn
4)Đặng Phương Thảo
5)Lê Minh Sang
Mến chúc các Bạn luôn vui, khỏe , mọi điều an lành, hạnh phúc !
HNt

Thứ Ba, 24 tháng 2, 2026

Thư Gởi Các Bạn SaigonMed73

 Các Bạn Vàng thân mến, 

Hơn năm nay không thấy Già Wang (Bạn Nguỵ Thanh Quang) xuất hiện trên forum của lớp. Nhỏ muốn thăm hỏi Quang nhưng không liên lạc được vì số phone cũ của Quang đã cắt bỏ.

Tuần rồi, nhờ em gái của Chị Mai (Chị Phạm Ngọc Ẩn) cho số phone của Nha Sĩ Vân, em gái của Quang nên nhỏ mới nhờ Vân giúp liên lạc với Quang.

Nói chuyện với Quang mới biết năm qua cả hai vợ chồng đều không khoẻ. Bà Xã của Quang vô ra bệnh viện nhiều lần, có lần phải vào ER.

Riêng Quang báo một tin buồn: Quang vướng bệnh (K phổi) cần điều trị tích cực!

Nghe tin này nhỏ quá buồn và thương Già Wang hết sức!

Từ ngày qua Mỹ, vợ chồng Quang ở với con gái, mọi sinh hoạt, đi lại đều nhờ con giúp đỡ. Nay lại thêm bệnh hoạn thì nhỏ nghĩ hoàn cảnh thêm khó khăn.

Do đó sau khi nói chuyện với vài Bạn thân với Quang từ thời sinh viên QY, nhỏ mạnh dạn viết thư này để xin các Bạn, theo truyền thống tốt đẹp của lớp mình, trợ giúp cho Bạn Quang trong thời lúc khó khăn này.

Sự giúp đỡ của các Bạn chắc chắn sẽ là trợ lực tinh thần quí báu cho Quang qua thử thách cam go cuối đời này.

Nhỏ rất cảm động và rất cảm ơn Bạn Nguyễn Đức Lai ở San Jose, cho biết sẵn lòng nhận các khoản trợ giúp các Bạn gởi đến để trao lại cho Bạn Quang.

Cũng rất cảm ơn Bạn Vàng Chế Khánh ngày hôm qua đã sốt sắng gởi quà cho Quang.

Xin hoan nghênh truyền thống tốt đẹp và Tình Bạn SaigonMed 73!

Xin chân thành cảm ơn tấm lòng của tất cả các Bạn!

HNt

Xem: 

https://ykhoasaigon73.blogspot.com/2025/12/gwang-thang-11-2024.html    


Gởi về đâu ? Nếu đươc biêt́ Zelle
Cám ơn.

LDC


Thưa các bạn Saigon Med 73
Già Quang qua Mỹ đã hơn một năm,do con gái bảo lãnh.Quang ở Sân Jose 
Tôi có liên lạc với Quang và gia đình
Như các bạn đã biết trong thư của Bạn HMH
Quang bị pulmonary K,bà xã Quang cũng ra vào nhà thương thường xuyên
Sáng nay,Quang nói bà xã và con gái Quang không muốn làm phiền bạn bè
Nhưng tôi và Hưng đã cố thuyết phục Quang
Đây là tấm lòng của các anh chị em cùng lớp
Nếu bạn nào muốn giúp Quang Xin gởi check về địa chỉ 
Lai Nguyên
Tôi sẽ cập nhật tài chánh và gởi cho Quang
Tôi không có Zelle 
Xin chân thành cảm ơn các bạn


Nhận zelle vừa dễ cho mọi người, vừa an toàn, con gái bác Lai chắc biết về vụ này. 
Mấy năm qua, nhờ zelle service tôi đã nhận cả chục ngàn của các mạnh thường quân ở nhiều forum khác nhau giúp các TPB VNCH, rất nhanh, gọn và an toàn. Gởi check có khi thất lạc và chậm chạp.
TP


HT hôm nay lu bu nhiều chuyện 
Vừa mở email thấy tin này không vui 
Xin chuyển đến các bạn ta kể cả nhóm học sinh 
Petrus Ký để nghiên cứu và tìm cách hỏi thăm giúp đỡ.
HT 

Thứ Tư, 11 tháng 2, 2026

Ngày xưa Đà Lạt có một bài văn như thế!

 Đoàn Duy Xuyên

Tình cờ đọc được một status thú vị trên Facebook, nói về việc người Pháp đã góp phần bảo vệ rừng cho Việt Nam như thế nào. Rừng, cụ thể nêu ra trong bài viết này, là ở Đà Lạt (Lâm Đồng) mộng mơ.

Theo đó, bác sĩ Phó Đức Mẫn, nguyên Phó giám đốc Bệnh viện Ung bướu TP.HCM, còn cất giữ 1 tấm ảnh của gia đình được chụp vào đầu thập niên 1950 tại Đà Lạt.
Trong một lần đi thăm lăng Nguyễn Hữu Hào, thân phụ của Nam Phương hoàng hậu, cả nhà dừng lại trước một tấm bảng dựng ở bìa rừng, trước khi leo bậc thang lên lăng. Tấm bảng cao ngang tầm người đứng, ghép lại bằng những tấm ván sơn trắng, trên đó có ghi một bài văn bằng tiếng Pháp với nhan đề Prière de la forêt chữ in đen. Bài văn ấy có nội dung như sau (theo bản dịch sang Việt ngữ của bác sĩ Phó Đức Mẫn):
Lời thỉnh nguyện của rừng
Advertisements
“Này con người - Ta là hơi nóng sưởi ấm gia đình ngươi những đêm đông lạnh giá, là bóng mát hiền hòa che nắng lửa trưa hè - Ta là khung kèo cột căn nhà ngươi đang ở, là mặt bàn ngươi ngồi ăn - Ta là cái giường giúp ngươi nằm nghỉ yên, là gỗ ván để ngươi đóng thuyền lướt sóng ra khơi, là cán cuốc ngươi vác ra đồng mỗi sáng, là ván cửa khép kín nhà ngươi hằng đêm - Ta là gỗ làm thành nôi ngươi nằm khi xưa bé và là ván hòm cho ngươi yên nghỉ sau này.
Hãy lắng nghe lời thỉnh cầu của ta: Hãy ngừng tay tàn phá ta!".
Cái hay của bài văn này là không dùng đến chữ "Cấm", như “Cấm phá rừng” mà ta thường thấy nhan nhãn ngày nay. Cái tâm của bài văn ấy là "Lời thỉnh cầu", được hiểu như một "Lời van xin" thiết nghĩ cũng không sai. Bài văn ấy nhắm vào tâm thức của mỗi người, rằng rừng quan trọng biết dường nào đến cuộc sống của nhân loại nói chung và của cao nguyên Lâm Viên nói riêng, trong đó có Đà Lạt.
Nếu Đà Lạt không có rừng, nhất là cây thông, thì đó chẳng còn là Đà Lạt nữa. Như lời bài hát Đà Lạt hoàng hôn (Tác giả: Minh Kỳ - Dạ Cầm): "Đứng trên triền dốc nhìn xuống đồi thông/ Hàng cây thẫm màu đèn lên phố phường/ Giờ đây hơi sương giá buốt…/ Một người đi trong sương rơi…”. Bài hát này được sáng tác trước năm 1975, thời đó Đà Lạt được rừng thông bao phủ, khí hậu mát lạnh đến mức chẳng có ai nghĩ đến chuyện kinh doanh mặt hàng máy quạt và máy lạnh. Ấy vậy mà những năm gần đây hầu như tuần nào cũng thấy báo đài đăng tin bọn lâm tặc và những kẻ vô ý thức ngang nhiên chặt phá, đầu độc rừng thông (do Nhà nước quản lý) để hòng chiếm đất. Cộng với việc đô thị hóa một cách thiếu bài bản, đã biến Đà Lạt thành một đô thị chẳng còn “mộng mơ” được nữa, thậm chí gặp “ác mộng” vì bị… ngập lụt sau những cơn mưa lớn.
Nếu chúng ta bất lực trong quy hoạch đô thị, không thể khiến cho Đà Lạt tốt hơn, “quyến rũ” hơn, thì cũng đừng biến một “cô gái thanh xuân” thành “bà già bệnh tật”, điều đã và đang diễn ra ở thành phố ngàn hoa. Trở lại với “bài văn thỉnh cầu” bằng tiếng Pháp nêu trên, những người vô cảm có đọc được đi chăng nữa cũng chẳng ích gì.
Đọc bài văn năm xưa rồi nhìn Đà Lạt thời nay sao mà xót xa!